Insane
Nhật ký buồn
- Ngày đầu tiên sau khi tôi làm thủ tục nhập trường. Tôi bắt đầu đăng ký vào ký túc xá ở tại trường, chíng ngôi trường mà tôi đang học. Khi tôi bước chân vào ký túc xá và vào đến phòng nhận số giường mình, khi đó tôi bắt gặp những ánh mắt xa lạ! Tôi nghĩ có lẽ ngày đầu tiên gặp nhau là vậy. Tôi bước chân vào cưả phòng và chào tất cả mọi người trong phòng, và sau đó chúng tôi cùng nhau ngồi trò chuyện với nhau rất vui vẻ thân mật, hồi đó trong phòng chỉ có tất cả là 4 người đến vài 3 hôm thì có thêm 2 thành viên nữa, tổng số tất cả là 6 người. Chúng tôi sống với nhau rất hoà đồng, và niền vui như được nhân đôi khi phòng chúng tôi có 3 người cùng quê với nhau (Cao Bằng). Trong đó có 3 người học chung 1 lớp. Hàng ngày chúng tôi cùng cắp sách tới trường, đến cuối tuần thì chúng tôi rủ nhau đi chơi, đi đây, đi đó cho quen với môi trường. Niềm vui đó kéo dài được hơn 2 tháng thì tôi bị 1 thàng viên trong phòng từ sàn nhà với lên túm tay, kéo áo đánh tôi, với sự có mặt chứng kiến của tất cả các bạn trong phòng và cộng thêm 1 người bạn ở phòng bên cạnh cũng cùng lớp với nhau. Tôi không hiểu lí do, nguyên nhân tại sao? Mà tôi lại bị như vậy! Vừa đánh vừa doạ. Tôi hỏi thì hắn không giải thích. Theo tôi ít nhất cũng phải có 1 lí do nào đó chứ? Tôi bị đánh lòng tôi đau..rất đau...tôi thấy thật cay đắng! Tôi định nhảy xuống liều chết 1 phen với hắn, nhưng tôi đã được những người bạn can ngăn. Tôi cũng là người rộng lòng, giàu tình tha thứ và đã làm chủ bản thân nên tôi nghĩ sâu xa rằng dù có gì chăng nữa thì vẫn học chung 1 lớp.nên tôi coi như không có chuyện gì xảy ra đối với 2 chúng tôi. Và tôi đã thầm khóc, tôi khóc rất nhiều vừa đau đớn vừa bị xỉ nhục, tôi đau cả thể xác lẫn tinh thần. Và từ đó cứ cuối tuần thì tôi lại đi chơi với những người bạn, và tôi đã nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của các bạn, các bạn tôi bảo rằng sẵn sàng giúp đỡ hết mình khi nào tôi quyết định trả thù. Nhưng tôi đã suy nghĩ rất nhiều...tôi không thể nào làm như vậy. Vì tôi muốn sống đẹp, tôi muốn sống trọn đời không thù oán với ai nên tôi dần xoá bỏ hoàn toàn ý nghĩ đó. Sau đó vài tuần khi tôi bình tĩnh lại tinh thần thì chính người bạn cùng quê, cùng phòng đã kể cho tôi nghe nguyên nhân mà hắn thù hận tôi. Nhưng các bạn ạ tôi không phải loại người như hắn ta nghĩ.tôi luôn nhận được những sự giúp đỡ quý giá từ những người bạn! Tôi không hiểu tại sao 1 con người đi bộ đội nghĩa vụ về mà sao lại không có 1 chút ý thức làm người nào? Hay do quân lệnh phép nước không vững mạnh? Theo tôi hoàn toàn không phải như vậy, mà là do ý thức làm người mà thôi! Một con người hơn tôi 2 tuổi mà làm như vậy thì không giống đạo lý làm người gì cả.